[Bài Dự Thi] Đừng đi ngủ sớm ở thành phố sương mù

Tháng Mười Hai 6, 2018 2:32 sáng

Đừng đi ngủ sớm ở thành phố mù sương!
Sau hai lời hứa hẹn ghé thăm Đà Lạt bất thành, quyết định “giữ lời” với thành phố sương vào những ngày đầu tháng 9 năm 2018 đã để lại nhiều ký ức khó quên.
Vỏn vẹn vài ngày chuẩn bị và mua vé, thoáng cái chúng tôi đã có mặt đông đủ 10 người trên chuyến xe khách Phương Trang và lòng cứ nôn nao nghĩ về Đà Lạt. Gần nửa ngày di chuyển trên xe, những gì chúng tôi nhớ không chỉ là cảm xúc bồi hồi, tò mò về vùng đất nên thơ mà đó còn là những cảnh đẹp của Quảng Ngãi, Quy Nhơn, Bình Định, là những lần lơ mơ dừng chân dùng bữa cùng nhau, là 3h sáng giật mình tỉnh giấc rồi xóa một vài tệp hình ảnh đã cũ làm đầy bộ nhớ 16GB, là “Vì ta còn trăm ngàn lo nghĩ vấn vương, sao ngồi đây lo nghĩ một con người?”…
Thành phố sương đánh thức cơn ngái ngủ của đám chúng tôi bằng tiết trời lạnh xuyên thấu lớp áo khoác và cơn đói bụng cồn cào. Chúng tôi thuê xe máy và bắt đầu hành trình đi đến Hoa Sơn Điền Trang, cafe Mê Linh, trường Cao đẳng Sư Phạm Đà Lạt, Khu vườn bí mật, cafe An, tiệm bánh mì Liên Hoa, tiệm bánh mì Cối Xay Gió, dinh I Bảo Đại, Ma Rừng Lữ Quán, chùa Ve Chai,… Ngồi sau xe máy, hứng trọn những cơn gió vù vù qua vành tai đỏ tấy, ngắm nhìn thành phố đẹp theo nhiều đoạn đường đèo quanh co. Lạ kỳ thay, đường càng quanh co, lòng người lại càng thẳng. Chúng tôi thấy nhẹ lòng khi chia sẻ những câu chuyện chưa từng nói với nhau bao giờ, thấy vùng ký ức tưởng chừng không quên được dần dà “khép cửa cài then” nhường chỗ cho thứ xúc cảm chân thật khác. Chắc hẳn số nhiều trong chúng tôi vẫn còn nhớ như in cảm giác suýt xoa khi xé miếng bánh mì giòn tan chấm cùng nước dùng xíu mại cay xè, nhấm nháp ly “sữa đậu nành bò” mới nghe thấy lần đầu. Hay lần đầu tiên để vị cafe chồn đắng trong cuống họng, phóng tầm mắt nhìn rừng cafe xanh rì mà tiếng hát đậm chất Tây Nguyên cứ văng vẳng bên tai. Chúng tôi bỗng chốc trở thành “bọn con nít” loay hoay, rộn ràng hơn trước thiên nhiên, cảnh sắc đẹp của thành phố ngàn hoa, trở nên trầm lắng hơn trước khung cảnh nhuộm màu thời gian của dinh thự vị vua cuối cùng.
Ngày thứ 2, thứ 3,… Đà Lạt tiếp đãi những tâm hồn ghét mưa bằng vài lần “ông trời khóc” xối xả. Lũ chúng tôi còn nhớ mấy lúc điên khùng hát nghêu ngao cho đỡ buốt người, nhớ cái quán cơm bụi có món cơm sườn đầy ụ của 2 cha con người dân tộc, nhớ nồi lẩu gà lá é Tao Ngộ sôi sùng sục làm “gục ngã” con tim của hai con người “ghét ăn lẩu”. Đà Lạt trả lại vẻ đẹp nhộn nhịp khi thành phố về đêm. Chúng tôi nào đâu quên được khoảng thời gian dạo chợ truyền thống, lựa áo khoác hay mua quà lỉnh kỉnh tặng người thân. Và cuối cùng thì mong ước được đi bộ và ngồi gặm nhấm bánh tráng nướng đầy trứng trên bậc thang chợ Đà Lạt cũng thành hiện thực với một con bé 22 tuổi đầu.
Đừng đi ngủ sớm ở thành phố mù sương vì 10 người chúng tôi còn bận bịu quạt than, nướng thịt, rồi kể chuyện mình, chứ chẳng phải chuyện tình. Đừng đi ngủ sớm ở thành phố mù sương vì 9 người chúng tôi còn ngồi bên nhau đến 2h rưỡi sáng ở quảng trường Lâm Viên để chia sẻ những lối rẽ khác nhau trong cuộc đời mình. Đừng đi ngủ sớm ở thành phố mù sương vì 2 người chúng tôi còn chạy loanh quanh khắp “hang cùng ngõ hẹp” tìm mua đá viên tại Đà Lạt. Thiệt điên khùng!
À mà đừng đi ngủ sớm ở thành phố mù sương vì từ radio, Hà Anh Tuấn còn đang thổn thức “Tôi chết trong em bao giờ…”

Bài viết liên quan

[Bài Dự Thi] Đà Lạt - Hẹn ngày gặp lại

Đừng đi ngủ sớm ở thành phố mù sương! Sau hai lời hứa hẹn ghé thăm Đà Lạt bất thành,...
My Phạm - _Đà Lạt - Một giấc mộng đêm hè_

[Bài Dự Thi] Đà Lạt - Giấc mộng đêm hè

Đừng đi ngủ sớm ở thành phố mù sương! Sau hai lời hứa hẹn ghé thăm Đà Lạt bất thành,...
Thảo Ly - Ta cứ thong dong - Mặc đời nhương nhiễu

[Bài Dự Thi] "Ta cứ thong dong - Mặc đời nhương nhiễu"

Đừng đi ngủ sớm ở thành phố mù sương! Sau hai lời hứa hẹn ghé thăm Đà Lạt bất thành,...