[Bài Dự Thi] Tôi đến Đà Lạt, một chiều đông trở gió

Tháng Mười Hai 13, 2018 4:33 sáng

Khánh Linh - _Tôi đến Đà Lạt - một chiều đông trở gió”

Tôi đến Đà Lạt, một chiều đông trở gió
Cô em đón tôi ở ngã tư, hướng về phía con dốc cao sau lưng, mái tóc tung xõa trong gió. Tôi chỉ theo và không nói gì, cô cũng thế. Từng nhịp chân bước cùng nhau mỗi sáng, mỗi chiều, mỗi tối suốt một tuần. Lần đầu tiên cô nói một câu thật dài là ngày tôi muốn đón một chiếc taxi để đi dạo vào một hôm mưa mãi không dứt. “Nếu muốn đi dạo Đà Lạt bằng taxi thì anh nên ở nhà.” Cô mang chiếc áo mưa chấm nhỏ, lên chiếc xe đạp và thả dốc để vào phố. Đôi giày rực đỏ cả một khoảng. Tôi đã đợi cô về từ khung cửa sổ suốt cả buổi chiều.
Ngày thứ mười, tôi gói ghém hành lý. Thung lũng nhà vườn phía sau lưng buổi chiều mây phủ kín. Tôi không thấy lá trạng nguyên đỏ nào cả. Cô em tiễn tôi đến đầu đường, không quên dặn hẹn nhau ở Sài Gòn.
Với những cô gái nhà vườn Đà Lạt, tôi đã có những mối quan hệ thật lạ kỳ. Đôi khi họ chớp nhoáng lên đầy màu sắc vào những ngày đông, rồi biến tan như chưa từng đến.”

Bài viết liên quan

[Bài Dự Thi] Đà Lạt - Hẹn ngày gặp lại

Tôi đến Đà Lạt, một chiều đông trở gió Cô em đón tôi ở ngã tư, hướng về phía con...
My Phạm - _Đà Lạt - Một giấc mộng đêm hè_

[Bài Dự Thi] Đà Lạt - Giấc mộng đêm hè

Tôi đến Đà Lạt, một chiều đông trở gió Cô em đón tôi ở ngã tư, hướng về phía con...
Thảo Ly - Ta cứ thong dong - Mặc đời nhương nhiễu

[Bài Dự Thi] "Ta cứ thong dong - Mặc đời nhương nhiễu"

Tôi đến Đà Lạt, một chiều đông trở gió Cô em đón tôi ở ngã tư, hướng về phía con...